远亭

(宋代)郑伯玉

亭势孤高映小池,盘盘一道出林霏。平诛岩腹草茅尽,直望海门烟火微。树石满前供胜赏,溪山无处隐清晖。宣城丽句人争诵,珍重阳春和者稀。

《远亭》拼音标注

yuǎn tíng
tíng shì gū gāo yìng xiǎo chí,
pán pán yī dào chū lín fēi。
píng zhū yán fù cǎo máo jǐn,
zhí wàng hǎi mén yān huǒ wēi。
shù shí mǎn qián gōng shèng shǎng,
xī shān wú chù yǐn qīng hūi。
xuān chéng lì jù rén zhēng sòng,
zhēn zhòng yáng chūn hé zhě xī 。