张山人画松歌
(清代)郑典
高堂云气昼漠漠,四壁阴森满丘壑。知是山人十八公,苍鳞紫甲纷披落。
一株如屈铁,瘦骨崚嶒藓皮裂。两株如老龙,尺幅飞腾雷电掣。
朱明赤帝烜南讹,烈日未得鞭羲和。耳边恍有翠涛出,置身忽在嵩山阿。
观者无言俱动色,绢素淋漓满烟墨。羡君腕底有徂徕,那数秦封与汉植。
吾闻古来画古松,能者无过偃与宏。精神入微妙,化夺天地工。
后来好手谁可比,雄姿崷崒将毋同。千年茯苓下结实,此图莫放仙人入。
神物由来鬼欲偷,玉轴金箱好收拾。
《张山人画松歌》拼音标注
zhāng shān rén huà sōng gē
gāo táng yún qì zhòu mò mò,
sì bì yīn sēn mǎn qīu hè。
zhī shì shān rén shí bā gōng,
cāng lín zǐ jiǎ fēn pī luò。
yī zhū rú qū tiě,
shòu gǔ léng céng xiǎn pí liè。
liǎng zhū rú lǎo lóng,
chǐ fú fēi téng léi diàn chè。
zhū míng chì dì xuǎn nán é,
liè rì wèi dé biān xī hé。
ěr biān huǎng yǒu cùi tāo chū,
zhì shēn hū zài sōng shān ā。
guān zhě wú yán jù dòng sè,
juàn sù lín lí mǎn yān mò。
xiàn jūn wàn dǐ yǒu cú lái,
nà shù qín fēng yǔ hàn zhí。
wú wén gǔ lái huà gǔ sōng,
néng zhě wú guò yǎn yǔ hóng。
jīng shén rù wēi miào,
huà duó tiān dì gōng。
hòu lái hǎo shǒu shúi kě bǐ,
xióng zī qíu zú jiāng wú tóng。
qiān nián fú líng xià jié shí,
cǐ tú mò fàng xiān rén rù。
shén wù yóu lái gǔi yù tōu,
yù zhóu jīn xiāng hǎo shōu shí。