闲恩

(宋代)郑刚恩

须知造物有恩深,遗我闲恩见物心。掠水高低鸥自在,过花先后燕相寻。门前父老忽闻语,种罢今年常值阴。秋熟瓮头添酿酒,异乡孤客与多斟。

《闲恩》拼音标注

xián ēn
xū zhī zào wù yǒu ēn shēn,
yí wǒ xián ēn jiàn wù xīn。
lvè shǔi gāo dī ōu zì zài,
guò huā xiān hòu yàn xiāng xún。
mén qián fù lǎo hū wén yǔ,
zhǒng bà jīn nián cháng zhí yīn。
qīu shú wèng tóu tiān niàng jǐu,
yì xiāng gū kè yǔ duō zhēn 。