山水障歌

(明代)郑关

天下丹青谁最奇,昔有郑虔与祁岳。观兹毫素妙有神,不是良工岂能作。

杳霭川原远莫分,孤弦暝戛春江云。人间翰墨不易得,此物当时谁赠君。

遥看浦口千重树,飒遝常疑致风雨。寓目苍茫似武陵,致身恍惚如天姥。

独牧原头是阿谁,终朝默默竟奚为。早将扣角商歌奏,须载齐侯车后归。

《山水障歌》拼音标注

shān shǔi zhàng gē
tiān xià dān qīng shúi zùi qí,
xī yǒu zhèng qián yǔ qí yuè。
guān zī háo sù miào yǒu shén,
bù shì liáng gōng qǐ néng zuò。
yǎo ǎi chuān yuán yuǎn mò fēn,
gū xián míng jiá chūn jiāng yún。
rén jiān hàn mò bù yì dé,
cǐ wù dāng shí shúi zèng jūn。
yáo kàn pǔ kǒu qiān zhòng shù,
sà tà cháng yí zhì fēng yǔ。
yù mù cāng máng sì wǔ líng,
zhì shēn huǎng hū rú tiān mǔ。
dú mù yuán tóu shì ā shúi,
zhōng zhāo mò mò jìng xī wèi。
zǎo jiāng kòu jiǎo shāng gē zòu,
xū zài qí hóu chē hòu gūi。