咏窗竹寄姬墨生

(明代)郑关

莫种杨柳枝,秋来已衰老。秋花虽媚人,能得几时好。

竹叶真可爱,盘根满庭内。众芳摇落时,青青色犹在。

晴看翠欲流,静对虚堂幽。初传嶰谷种,便得潇湘秋。

俗人爱桃李,却笑谁知己。虚心犹见猜,守节空如此。

李荣春风,此君羞与同。从来共霜霰,独有南山松。

《咏窗竹寄姬墨生》拼音标注

yǒng chuāng zhú jì jī mò shēng
mò zhǒng yáng lǐu zhī,
qīu lái yǐ shuāi lǎo。
qīu huā sūi mèi rén,
néng dé jī shí hǎo。
zhú yè zhēn kě ài,
pán gēn mǎn tíng nèi。
zhòng fāng yáo luò shí,
qīng qīng sè yóu zài。
qíng kàn cùi yù líu,
jìng dùi xū táng yōu。
chū chuán xiè gǔ zhǒng,
biàn dé xiāo xiāng qīu。
sú rén ài táo lǐ,
què xiào shúi zhī jǐ。
xū xīn yóu jiàn cāi,
shǒu jié kōng rú cǐ。
táo lǐ róng chūn fēng,
cǐ jūn xīu yǔ tóng。
cóng lái gòng shuāng xiàn,
dú yǒu nán shān sōng。