金缕曲 谢答张海门太史

(清代)郑兰孙

落寞天涯客。避烽烟、东皋小住,自伤萍迹。故国迢迢千里远,憔悴低飞倦翮。

回首处、流光虚掷。漫说黄金堪作屋,耐立锥无地乾坤窄。

顾稚弱,怅巾帼。

尘沙扑面何由拭。望前途、茫茫身世,不胜凄恻。惟有高怀知拙计,稳护一枝栖息。

劳雅意、殷勤培植。我欲报公难以报,只毕生、感佩存胸臆。

吟短句,藉松墨。

《金缕曲 谢答张海门太史》拼音标注

jīn lv̌ qū xiè dá zhāng hǎi mén tài shǐ
luò mò tiān yá kè。
bì fēng yān 、 dōng gāo xiǎo zhù,
zì shāng píng jī。
gù guó tiáo tiáo qiān lǐ yuǎn,
qiáo cùi dī fēi juàn hé。
húi shǒu chù 、 líu guāng xū zhí。
màn shuō huáng jīn kān zuò wū,
nài lì zhūi wú dì gān kūn zhǎi。
gù zhì ruò,
chàng jīn guó。
chén shā pū miàn hé yóu shì。
wàng qián tú 、 máng máng shēn shì,
bù shèng qī cè。
wéi yǒu gāo huái zhī zhuó jì,
wěn hù yī zhī qī xī。
láo yǎ yì 、 yīn qín péi zhí。
wǒ yù bào gōng nán yǐ bào,
zhǐ bì shēng 、 gǎn pèi cún xiōng yì。
yín duǎn jù,
jiè sōng mò。