秋雁用王渔洋秋柳原韵

(宋代)安道

江干红树不禁霜,秋满长空水满塘。似尔寒声来荻渚,有人乡思起车箱。

关临塞漠屯刘沔,池筑睢阳忆孝王。孤馆酒醒天欲暮,斜阳衰草度閒坊。

平沙秋雨冷毛衣,粒食依人早识非。缥缈晴空排字起,迢遥绝塞寄书稀。

孤城戍角临风泪,落木寒江背雪飞。枨触弟兄分别后,天涯只影永睽违。

沙眠水宿总相怜,极目平芜下乱烟。衡浦声沉云漠漠,潇湘愁入雨绵绵。

雪痕印后成千里,霜信衔来又一年。多少江楼征妇泪,西风落日盼穷边。

《秋雁用王渔洋秋柳原韵》拼音标注

qīu yàn yòng wáng yú yáng qīu lǐu yuán yùn
jiāng gān hóng shù bù jìn shuāng,
qīu mǎn cháng kōng shǔi mǎn táng。
sì ěr hán shēng lái dí zhǔ,
yǒu rén xiāng sī qǐ chē xiāng。
guān lín sāi mò tún líu miǎn,
chí zhú sūi yáng yì xiào wáng。
gū guǎn jǐu xǐng tiān yù mù,
xié yáng shuāi cǎo dù xián fāng。
píng shā qīu yǔ lěng máo yī,
lì shí yī rén zǎo shì fēi。
piǎo miǎo qíng kōng pái zì qǐ,
tiáo yáo jué sāi jì shū xī。
gū chéng shù jiǎo lín fēng lèi,
luò mù hán jiāng bèi xuě fēi。
chéng hóng dì xiōng fēn bié hòu,
tiān yá zhǐ yǐng yǒng kúi wéi。
shā mián shǔi sù zǒng xiāng lián,
jí mù píng wú xià luàn yān。
héng pǔ shēng chén yún mò mò,
xiāo xiāng chóu rù yǔ mián mián。
xuě hén yìn hòu chéng qiān lǐ,
shuāng xìn xián lái yòu yī nián。
duō shǎo jiāng lóu zhēng fù lèi,
xī fēng luò rì pàn qióng biān。