宿宣风馆和伯安王公韵

(明代)郑鹏

屋后青山过雨痕,门前新水赴溪浑。风声偃稻翻平野,日脚穿云射远村。

世路多岐还委曲,长怀最苦是黄昏。家乡迢递音书杳,肠断深林蜀帝魂。

《宿宣风馆和伯安王公韵》拼音标注

sù xuān fēng guǎn hé bó ān wáng gōng yùn
wū hòu qīng shān guò yǔ hén,
mén qián xīn shǔi fù xī hún。
fēng shēng yǎn dào fān píng yě,
rì jiǎo chuān yún shè yuǎn cūn。
shì lù duō qí huán wěi qū,
cháng huái zùi kǔ shì huáng hūn。
jiā xiāng tiáo dì yīn shū yǎo,
cháng duàn shēn lín shǔ dì hún。