灵隐慧上人惠诗为古风以赠

(宋代)郑清之

贯休齐己唐诗人,当时逸气凌簪绅。声名亹亹逼甫白,幽兰直与梅争春。

谁知北面石霜老,服勤杖屦皆终身。二公所得当盖世,英词杰句风中尘。

至今传者以诗重,妙处反为诗所湮。弄翰戏墨虽佛事,炊沙作糗成饥嗔。

不欲诗工与字巧,绪馀能夺道之真。心宗一了万法具,辩才飞转陶家轮。

君不见阿难多闻及辩慧,咒语要敌摩伽神。

《灵隐慧上人惠诗为古风以赠》拼音标注

líng yǐn hùi shàng rén hùi shī wèi gǔ fēng yǐ zèng
guàn xīu qí jǐ táng shī rén,
dāng shí yì qì líng zān shēn。
shēng míng wěi wěi bī fǔ bái,
yōu lán zhí yǔ méi zhēng chūn。
shúi zhī běi miàn shí shuāng lǎo,
fú qín zhàng jù jiē zhōng shēn。
èr gōng suǒ dé dāng gài shì,
yīng cí jié jù fēng zhōng chén。
zhì jīn chuán zhě yǐ shī zhòng,
miào chù fǎn wèi shī suǒ yīn。
nòng hàn xì mò sūi fó shì,
chūi shā zuò qǐu chéng jī tián。
bù yù shī gōng yǔ zì qiǎo,
xù yú néng duó dào zhī zhēn。
xīn zōng yī le wàn fǎ jù,
biàn cái fēi zhuǎn táo jiā lún。
jūn bù jiàn ā nán duō wén jí biàn hùi,
zhòu yǔ yào dí mó qié shén。