静极

(宋代)郑清之

磨砖岂解成明镜,打坐如何作佛身。静闹头头须认着,暑中冰冻雪中春。

《静极》拼音标注

jìng jí
mó zhuān qǐ jiě chéng míng jìng,
dǎ zuò rú hé zuò fó shēn。
jìng nào tóu tóu xū rèn zháo,
shǔ zhōng bīng dòng xuě zhōng chūn。