冬节忤 其五
(宋代)郑清之
菊坡笔挽千钧力,剪就冰绡出鲛织。谪仙笑作扬州诗,鹏赋消摇六月息。
市门聊学子真隐,下坐还从季野识。清标自是孤山姿,㜮视唐家六宫色。
芒端琢句貌疏影,竹边着渠牛砺石。枝横带雪最佳处,近水清寒月先得。
语梅政可兄涪翁,冻雨浯溪打碑墨。
《冬节忤 其五》拼音标注
dōng jié wǔ qí wǔ
jú pō bǐ wǎn qiān jūn lì,
jiǎn jìu bīng xiāo chū jiǎo zhī。
zhé xiān xiào zuò yáng zhōu shī,
péng fù xiāo yáo lìu yuè xī。
shì mén liáo xué zǐ zhēn yǐn,
xià zuò huán cóng jì yě shì。
qīng biāo zì shì gū shān zī,
làn shì táng jiā lìu gōng sè。
máng duān zhuó jù mào shū yǐng,
zhú biān zháo qú níu lì shí。
zhī héng dài xuě zùi jiā chù,
jìn shǔi qīng hán yuè xiān dé。
yǔ méi zhèng kě xiōng fú wēng,
dòng yǔ wú xī dǎ bēi mò。
- 上一篇:广文出新意得梅之全花实根叶谱入秀句辄效反骚一章
- 下一篇:冬节忤 其四