题望夫石
(明代)郑善夫
自君之出西玉门,寒砧夜夜驱离魂。楼兰未灭君不归,泪眼一注穷昆崙。
自纺自绩孰与存,眼青直到天地昏。城中少年生情性,一曲离鸾岂堪听。
妾身自是蓝田璧,宁向峰头化为石。海水屡见成丘山,犹望夫君生入关。
呱呱小儿尚在手,白衣苍狗无不有。谁家去夫䞉出丑,世上妇人多姓柳。
《题望夫石》拼音标注
tí wàng fū shí
zì jūn zhī chū xī yù mén,
hán zhēn yè yè qū lí hún。
lóu lán wèi miè jūn bù gūi,
lèi yǎn yī zhù qióng kūn lún。
zì fǎng zì jī shú yǔ cún,
yǎn qīng zhí dào tiān dì hūn。
chéng zhōng shǎo nián shēng qíng xìng,
yī qū lí luán qǐ kān tīng。
qiè shēn zì shì lán tián bì,
níng xiàng fēng tóu huà wèi shí。
hǎi shǔi lv̌ jiàn chéng qīu shān,
yóu wàng fū jūn shēng rù guān。
gū gū xiǎo ér shàng zài shǒu,
bái yī cāng gǒu wú bù yǒu。
shúi jiā qù fū shèng chū chǒu,
shì shàng fù rén duō xìng lǐu。
- 上一篇:悼志
- 下一篇:露夜过虎丘与方思道坐白莲池石各赋一首