苦怀六首 其四
(宋代)郑思肖
昔为天上云,今作地下尘。踠足屡哭懊,痛惜六尺身。
父母生我时,教我为贤人。生得男儿骨,一死亦精神。
畴谓迫中年,堕影浊水滨。局蹐走残命,语飒气不伸。
固知复继剥,霜雪天地仁。愿得一脉暖,散为天下春。
援手水火间,以道拯斯民。俾知尊卑位,万世不湮沦。
《苦怀六首 其四》拼音标注
kǔ huái lìu shǒu qí sì
xī wèi tiān shàng yún,
jīn zuò dì xià chén。
wǎn zú lv̌ kū ào,
tòng xī lìu chǐ shēn。
fù mǔ shēng wǒ shí,
jiào wǒ wèi xián rén。
shēng dé nán ér gǔ,
yī sǐ yì jīng shén。
chóu wèi pò zhōng nián,
duò yǐng zhuó shǔi bīn。
jú jí zǒu cán mìng,
yǔ sà qì bù shēn。
gù zhī fù jì bō,
shuāng xuě tiān dì rén。
yuàn dé yī mài nuǎn,
sàn wèi tiān xià chūn。
yuán shǒu shǔi huǒ jiān,
yǐ dào zhěng sī mín。
bǐ zhī zūn bēi wèi,
wàn shì bù yīn lún。