松竹篇

(明代)郑文康

徂徕之山山有灵,四时秀气阴冥冥。中产古松高百尺,头角怪异非凡形。

逢时开花吐香雪,一寸坚心一方铁。严霜烈日不改颜,风雨惟闻声激切。

梦中肯上丁公腹,浪游之封徒自辱。养成良药在深根,要与苍生济茕独。

平生知己独此君,此君乃是虚心人。直节略施何晏粉,清标不污元规尘。

般倕伶伦俱未来,相逢尽说非良材。谁知老天有深意,暗施雨露加滋培。

一朝使者轺车动,有司取赴明廷贡。自缘生长草莱中,不是朝家迟尔用。

《松竹篇》拼音标注

sōng zhú piān
cú lái zhī shān shān yǒu líng,
sì shí xìu qì yīn míng míng。
zhōng chǎn gǔ sōng gāo bǎi chǐ,
tóu jiǎo guài yì fēi fán xíng。
féng shí kāi huā tǔ xiāng xuě,
yī cùn jiān xīn yī fāng tiě。
yán shuāng liè rì bù gǎi yán,
fēng yǔ wéi wén shēng jī qiē。
mèng zhōng kěn shàng dīng gōng fù,
làng yóu zhī fēng tú zì rǔ。
yǎng chéng liáng yào zài shēn gēn,
yào yǔ cāng shēng jì qióng dú。
píng shēng zhī jǐ dú cǐ jūn,
cǐ jūn nǎi shì xū xīn rén。
zhí jié lvè shī hé yàn fěn,
qīng biāo bù wū yuán gūi chén。
bān chúi líng lún jù wèi lái,
xiāng féng jǐn shuō fēi liáng cái。
shúi zhī lǎo tiān yǒu shēn yì,
àn shī yǔ lù jiā zī péi。
yī zhāo shǐ zhě yáo chē dòng,
yǒu sī qǔ fù míng tíng gòng。
zì yuán shēng cháng cǎo lái zhōng,
bù shì zhāo jiā chí ěr yòng。