赋得短歌行送张一清

(明代)郑文康

年年别家来上道,天下名上半曾到。能书能画复能诗,彷佛潘郎少年貌。

双瞳点漆髯如油,步趋轻举神仙流。销暑爱眠白薤簟,御寒长着黑貂裘。

锦囊一方色如土,此物人看共称古。常时携置行李中,盛贮瑶琴共梅谱。

平生懒上侯门书,等闲虚度三十余。耻逐上翁跨黄犊,从教学士悬金鱼。

往来厌杀人家俗,每向禅房伴僧宿。竹窗啼鸟日三竿,起沐尚嫌眠未足。

一奴双鬟如处女,脱却方言学汉语。客来烹茗爇炉熏,礼节犹能动宾主。

湖海交游多义气,独我两人尤得意。相逢握手对君言,自分我言君必记。

前年来醉苏台春,去年去踏临安尘。今年春归忽三载,岁月无情多误人。

莫恋江南春意早,闻说金陵春更好。买花沽酒须及时,免使旁人笑将老。

《赋得短歌行送张一清》拼音标注

fù dé duǎn gē xíng sòng zhāng yī qīng
nián nián bié jiā lái shàng dào,
tiān xià míng shàng bàn céng dào。
néng shū néng huà fù néng shī,
páng fó pān láng shǎo nián mào。
shuāng tóng diǎn qī rán rú yóu,
bù qū qīng jǔ shén xiān líu。
xiāo shǔ ài mián bái xiè diàn,
yù hán cháng zháo hēi diāo qíu。
jǐn náng yī fāng sè rú tǔ,
cǐ wù rén kàn gòng chēng gǔ。
cháng shí xié zhì xíng lǐ zhōng,
shèng zhǔ yáo qín gòng méi pǔ。
píng shēng lǎn shàng hóu mén shū,
děng xián xū dù sān shí yú。
chǐ zhú shàng wēng kuà huáng dú,
cóng jiào xué shì xuán jīn yú。
wǎng lái yàn shā rén jiā sú,
měi xiàng shàn fáng bàn sēng sù。
zhú chuāng tí niǎo rì sān gān,
qǐ mù shàng xián mián wèi zú。
yī nú shuāng huán rú chù nv̌,
tuō què fāng yán xué hàn yǔ。
kè lái pēng míng ruò lú xūn,
lǐ jié yóu néng dòng bīn zhǔ。
hú hǎi jiāo yóu duō yì qì,
dú wǒ liǎng rén yóu dé yì。
xiāng féng wò shǒu dùi jūn yán,
zì fēn wǒ yán jūn bì jì。
qián nián lái zùi sū tái chūn,
qù nián qù tà lín ān chén。
jīn nián chūn gūi hū sān zài,
sùi yuè wú qíng duō wù rén。
mò liàn jiāng nán chūn yì zǎo,
wén shuō jīn líng chūn gèng hǎo。
mǎi huā gū jǐu xū jí shí,
miǎn shǐ páng rén xiào jiāng lǎo。