安闲

(明代)郑文康

脱却朝衫制芰荷,芙蓉亭上啸还歌。生来骨相知轻贱,长得安闲幸已多。

《安闲》拼音标注

ān xián
tuō què zhāo shān zhì jì hé,
fú róng tíng shàng xiào huán gē。
shēng lái gǔ xiāng zhī qīng jiàn,
cháng dé ān xián xìng yǐ duō。