哀垂 其四
(清代)郑孝胥
强死能为鬼,子产说何疑。又闻季札语,魂气无不之。
奔辽有同伴,闻耗来已迟。逡巡甫出门,旋风起前墀。
捲尘高丈许,南趋若追随。窗间我目击,失声呼儿垂。
俄而尘自息,悯默空庭悲。死生分已断,欲语将告谁?
《哀垂 其四》拼音标注
āi chúi qí sì
qiáng sǐ néng wèi gǔi,
zǐ chǎn shuō hé yí。
yòu wén jì zhá yǔ,
hún qì wú bù zhī。
bēn liáo yǒu tóng bàn,
wén hào lái yǐ chí。
qūn xún fǔ chū mén,
xuán fēng qǐ qián chí。
juǎn chén gāo zhàng xǔ,
nán qū ruò zhūi súi。
chuāng jiān wǒ mù jí,
shī shēng hū ér chúi。
é ér chén zì xī,
mǐn mò kōng tíng bēi。
sǐ shēng fēn yǐ duàn,
yù yǔ jiāng gào shúi ?