萱妹痛兄而殒作诀妹辞

(清代)郑孝胥

如欲有云,不知何言。中心冥顽,孰为心酸。我有女弟,曰嫔于陈。

孝恭无间,族姻归仁。天祻吾门,两兄继捐。子不胜丧,从之九泉。

嗟我与子,名为弟昆。少小相依,长而遂分。此分非他,子亡我存。

各有恨泪,流为黄泉。往者万古,来者亿年。尔我甚殊,倏忽其间。

手足奚亲?萍梗奚缘?我寻子形,柷若梦残。兀然惊疑,匪醉而颠。

嗟我与子,名为弟昆。曾谓弟昆,不如路人。子为枯骸,我为游魂。

从此长绝,理无复全。

《萱妹痛兄而殒作诀妹辞》拼音标注

xuān mèi tòng xiōng ér yǔn zuò jué mèi cí
rú yù yǒu yún,
bù zhī hé yán。
zhōng xīn míng wán,
shú wèi xīn suān。
wǒ yǒu nv̌ dì,
yuē pín yú chén。
xiào gōng wú jiān,
zú yīn gūi rén。
tiān gù wú mén,
liǎng xiōng jì juān。
zǐ bù shèng sāng,
cóng zhī jǐu quán。
jiē wǒ yǔ zǐ,
míng wèi dì kūn。
shǎo xiǎo xiāng yī,
cháng ér sùi fēn。
cǐ fēn fēi tā,
zǐ wáng wǒ cún。
gè yǒu hèn lèi,
líu wèi huáng quán。
wǎng zhě wàn gǔ,
lái zhě yì nián。
ěr wǒ shén shū,
shū hū qí jiān。
shǒu zú xī qīn ?
píng gěng xī yuán ?
wǒ xún zǐ xíng,
zhù ruò mèng cán。
wù rán liáng yí,
fěi zùi ér diān。
jiē wǒ yǔ zǐ,
míng wèi dì kūn。
céng wèi dì kūn,
bù rú lù rén。
zǐ wèi kū hái,
wǒ wèi yóu hún。
cóng cǐ cháng jué,
lǐ wú fù quán。