徐室女新华哀诗

(清代)郑孝胥

女子幼入学,稍长绝可喜。所患在务外,相率风斯靡。

沪滨盛学校,吾见亦众矣。家家掌中珠,化作蛇与虺。

异哉徐室女,天性秉孝悌。其兄远游学,阖室奉祖妣。

能承大母欢,以女兼孙子。恋亲且好学,不嫁尝自矢。

文字渐有名,浩瀚若秋水。徐君出示我,涕下不可止

女亡二十一,短折定何理?盈盈玉雪枝,忽作尘土委。

人言才妨命,悔痛实无比。所馀仅翰墨,魂魄必依此。

谁能哀以辞,吾女将不死。我闻心骨悲,弥明亦长已。

彭殇那足较,飘忽同逝晷。妄歆人间福,欲纂厌世史。

此哀何时忘,泪面不必洗。

《徐室女新华哀诗》拼音标注

xú shì nv̌ xīn huá āi shī
nv̌ zǐ yòu rù xué,
shāo cháng jué kě xǐ。
suǒ huàn zài wù wài,
xiāng lv̀ fēng sī mǐ。
hù bīn shèng xué xiào,
wú jiàn yì zhòng yǐ。
jiā jiā zhǎng zhōng zhū,
huà zuò shé yǔ hǔi。
yì zāi xú shì nv̌,
tiān xìng bǐng xiào tì。
qí xiōng yuǎn yóu xué,
gé shì fèng zǔ bǐ。
néng chéng dà mǔ huān,
yǐ nv̌ jiān sūn zǐ。
liàn qīn qiě hǎo xué,
bù jià cháng zì shǐ。
wén zì jiàn yǒu míng,
hào hàn ruò qīu shǔi。
xú jūn chū shì wǒ,
tì xià bù kě zhǐ。
nv̌ wáng èr shí yī,
duǎn zhé dìng hé lǐ ?
yíng yíng yù xuě zhī,
hū zuò chén tǔ wěi。
rén yán cái fáng mìng,
hǔi tòng shí wú bǐ。
suǒ yú jǐn hàn mò,
hún pò bì yī cǐ。
shúi néng āi yǐ cí,
wú nv̌ jiāng bù sǐ。
wǒ wén xīn gǔ bēi,
mí míng yì cháng yǐ。
péng shāng nà zú jiào,
piāo hū tóng shì gǔi。
wàng xīn rén jiān fú,
yù zuǎn yàn shì shǐ。
cǐ āi hé shí wàng,
lèi miàn bù bì xǐ。