苍虬阁观吴仲圭画松
(清代)郑孝胥
何时失路窜岩底,捲山怒涛龙欲起。笔下风声来似水,道人胸中乃有此。
斑斑古苔含墨理,作鳞之而极可骇。心知化石或未成,定有茯苓堪作饵。
尝观许遇画长松,半身埋云高不止。峰颠隐隐动天籁,犹恨近前难逼视。
岂若此画任摩挲,坐卧时疑风入耳。
《苍虬阁观吴仲圭画松》拼音标注
cāng qíu gé guān wú zhòng gūi huà sōng
hé shí shī lù cuàn yán dǐ,
juǎn shān nù tāo lóng yù qǐ。
bǐ xià fēng shēng lái sì shǔi,
dào rén xiōng zhōng nǎi yǒu cǐ。
bān bān gǔ tái hán mò lǐ,
zuò lín zhī ér jí kě hài。
xīn zhī huà shí huò wèi chéng,
dìng yǒu fú líng kān zuò ěr。
cháng guān xǔ yù huà cháng sōng,
bàn shēn mái yún gāo bù zhǐ。
fēng diān yǐn yǐn dòng tiān lài,
yóu hèn jìn qián nán bī shì。
qǐ ruò cǐ huà rèn mó suō,
zuò wò shí yí fēng rù ěr。
- 上一篇:李审言室赵孺人诗
- 下一篇:金溎生武祥属题所著书三种 其二 题表忠录