答樊云门冬雨剧谈之作 其一

(清代)郑孝胥

久于南皮坐,习闻樊山名。老矣始一见,赵璧真连城。

落笔必典赡,中年越峥嵘。才人无不可,皎若日月明。

春华终不谢,一洗穷愁声。南皮宿自负,通显足胜情。

达官兼名士,此秘谁敢轻。晚节殊可哀,祈死如孤&#;

其诗始抑郁,反似忧生平。吾疑卒不释,敢请樊山评。

《答樊云门冬雨剧谈之作 其一》拼音标注

dá fán yún mén dōng yǔ jù tán zhī zuò qí yī
jǐu yú nán pí zuò,
xí wén fán shān míng。
lǎo yǐ shǐ yī jiàn,
zhào bì zhēn lián chéng。
luò bǐ bì diǎn shàn,
zhōng nián yuè zhēng róng。
cái rén wú bù kě,
jiǎo ruò rì yuè míng。
chūn huá zhōng bù xiè,
yī xǐ qióng chóu shēng。
nán pí sù zì fù,
tōng xiǎn zú shèng qíng。
dá guān jiān míng shì,
cǐ mì shúi gǎn qīng。
wǎn jié shū kě āi,
qí sǐ rú gū & # ; qí shī shǐ yì yù,
fǎn sì yōu shēng píng。
wú yí zú bù shì,
gǎn qǐng fán shān píng。