哀五十诗
(清代)郑孝胥
狂痴不省生有涯,俯仰五十良可哀。一生到此小结束,置我何等犹疑猜。
读尽旧史不称意,意有新世容吾侪。自怜伎俩止于此,聊借结习藏形骸。
高楼倚天送白日,遗世傥是丈夫魁。声销影灭夕可死,万一不死能重来。
鼓行更出背水陈,谁肯作此穷安排?朋辈醵饮情可感,严侯有作惊雄才。
一闻楚歌气欲尽,何异垓下悲重围。
《哀五十诗》拼音标注
āi wǔ shí shī
kuáng chī bù shěng shēng yǒu yá,
fǔ yǎng wǔ shí liáng kě āi。
yī shēng dào cǐ xiǎo jié shù,
zhì wǒ hé děng yóu yí cāi。
dú jǐn jìu shǐ bù chēng yì,
yì yǒu xīn shì róng wú chái。
zì lián jì liǎ zhǐ yú cǐ,
liáo jiè jié xí cáng xíng hái。
gāo lóu yǐ tiān sòng bái rì,
yí shì tǎng shì zhàng fū kúi。
shēng xiāo yǐng miè xī kě sǐ,
wàn yī bù sǐ néng zhòng lái。
gǔ xíng gèng chū bèi shǔi chén,
shúi kěn zuò cǐ qióng ān pái ?
péng bèi jù yǐn qíng kě gǎn,
yán hóu yǒu zuò liáng xióng cái。
yī wén chǔ gē qì yù jǐn,
hé yì gāi xià bēi zhòng wéi。