七月二十日召对纪恩

(清代)郑孝胥

皇帝破资格,不忽一士微。何来江南丞,是日登丹墀。

晓色丽禁闼,流光度罘罳。内官肃前导,屏气当帘帷。

大哉本朝法,独对无所疑。榻前咫尺地,君臣义在兹。

天容何清耸,尧颡高嶷嶷。咨汝应尽言,愀然闻累欷。

于时实忘身,长跽纷陈辞。臣闻立国本,有备乃不危。

积弱非一朝,无兵绝难支。愿言示所急,举国知所归。

以我亿兆人,溃此千万围。致死而后生,其端自毫釐。

士夫躬为倡,事实不可迟。祸来侔丘山,甫去皆燕嬉。

初无忧患情,何从振其衰?所陈第一义,舍是非臣知。

忠愤见声色,封章出诸怀。上意为之动,引手受所赍。

再拜奉身退,踟蹰独含悽。耿耿宫烛光,摇摇在心脾。

《七月二十日召对纪恩》拼音标注

qī yuè èr shí rì zhào dùi jì ēn
huáng dì pò zī gé,
bù hū yī shì wēi。
hé lái jiāng nán chéng,
shì rì dēng dān chí。
xiǎo sè lì jìn tà,
líu guāng dù fú sī。
nèi guān sù qián dǎo,
píng qì dāng lián wéi。
dà zāi běn zhāo fǎ,
dú dùi wú suǒ yí。
tà qián zhǐ chǐ dì,
jūn chén yì zài zī。
tiān róng hé qīng sǒng,
yáo sǎng gāo yí yí。
zī rǔ yìng jǐn yán,
qiǎo rán wén lèi xī。
yú shí shí wàng shēn,
cháng jì fēn chén cí。
chén wén lì guó běn,
yǒu bèi nǎi bù wēi。
jī ruò fēi yī zhāo,
wú bīng jué nán zhī。
yuàn yán shì suǒ jí,
jǔ guó zhī suǒ gūi。
yǐ wǒ yì zhào rén,
kùi cǐ qiān wàn wéi。
zhì sǐ ér hòu shēng,
qí duān zì háo lí。
shì fū gōng wèi chàng,
shì shí bù kě chí。
huò lái móu qīu shān,
fǔ qù jiē yàn xī。
chū wú yōu huàn qíng,
hé cóng zhèn qí shuāi ?
suǒ chén dì yī yì,
shè shì fēi chén zhī。
zhōng fèn jiàn shēng sè,
fēng zhāng chū zhū huái。
shàng yì wèi zhī dòng,
yǐn shǒu shòu suǒ jī。
zài bài fèng shēn tùi,
chí chú dú hán qī。
gěng gěng gōng zhú guāng,
yáo yáo zài xīn pí。