排闷二首 其一
(清代)郑孝胥
意起不能制,触目生烦冤。触物皆可憎,心火方自焚。
军书虽旁午,战胜恃一勤。负手恣行散,霜日东更暄。
怅然对梅花,落此半亩园。邂逅缘不浅,来慰羁旅魂。
妙香忽相袭,会心即微言。与君交已久,寂寞幸见存。
终当扫尘债,从子江上村。
《排闷二首 其一》拼音标注
pái mèn èr shǒu qí yī
yì qǐ bù néng zhì,
hóng mù shēng fán yuān。
hóng wù jiē kě zēng,
xīn huǒ fāng zì fén。
jūn shū sūi páng wǔ,
zhàn shèng shì yī qín。
fù shǒu zì xíng sàn,
shuāng rì dōng gèng xuān。
chàng rán dùi méi huā,
luò cǐ bàn mǔ yuán。
xiè hòu yuán bù qiǎn,
lái wèi jī lv̌ hún。
miào xiāng hū xiāng xí,
hùi xīn jí wēi yán。
yǔ jūn jiāo yǐ jǐu,
jì mò xìng jiàn cún。
zhōng dāng sǎo chén zhài,
cóng zǐ jiāng shàng cūn。