赠高啸桐 其二

(清代)郑孝胥

吾侪各垂老,畺桂性愈辣。固知不可口,安得变甘滑。

无言人已憎,何苦更强聒。此行君勿悔,惜玉宁避刖。

苟求心所安,得失等毫末。暂游尘土中,益觉江海豁。

天寒病初起,养气幸勿忽。

《赠高啸桐 其二》拼音标注

zèng gāo xiào tóng qí èr
wú chái gè chúi lǎo,
jiāng gùi xìng yù là。
gù zhī bù kě kǒu,
ān dé biàn gān huá。
wú yán rén yǐ zēng,
hé kǔ gèng qiáng guā。
cǐ xíng jūn wù hǔi,
xī yù níng bì yuè。
gǒu qíu xīn suǒ ān,
dé shī děng háo mò。
zàn yóu chén tǔ zhōng,
yì jué jiāng hǎi huō。
tiān hán bìng chū qǐ,
yǎng qì xìng wù hū。