子嗟
(清代)郑孝胥
丈夫行藏不自主,坐使儿女悲别离。心知世事绝难挽,拂衣当去何迟迟。
龙州北望山参差,双溪合流来贯之,一雨三日溪愈驰。
扁舟散发赴所期,君可去矣今其时。神色惝恍行水湄,溪山笑人留何为。
彼留子嗟何人斯,嗟非吾徒谓我谁?
《子嗟》拼音标注
zǐ jiē
zhàng fū xíng cáng bù zì zhǔ,
zuò shǐ ér nv̌ bēi bié lí。
xīn zhī shì shì jué nán wǎn,
fú yī dāng qù hé chí chí。
lóng zhōu běi wàng shān cān chà,
shuāng xī hé líu lái guàn zhī,
yī yǔ sān rì xī yù chí。
biǎn zhōu sàn fā fù suǒ qī,
jūn kě qù yǐ jīn qí shí。
shén sè chǎng huǎng xíng shǔi méi,
xī shān xiào rén líu hé wèi。
bǐ líu zǐ jiē hé rén sī,
jiē fēi wú tú wèi wǒ shúi ?