家书至却寄 其一
(清代)郑孝胥
书来意万千,隔此纸一重。隔剪手自发,尚恐读易穷。
向来喜夜书,灯花剔幢幢。墨淡字断续,体势殊未工。
实亦无所语,但道无恙侬。欲知许时事,丁宁寻欢悰。
生理本可笑,日对蓬发僮。甚思逐春游,出门成孤踪。
正月月圆时,斜街鼓鼕鼕。二月月圆时,我在官学中。
诗就还独吟,书史颇亦攻。署中时来云,某日当趋公。
赁车便应去,车声何玲珑。友朋有几人,旬馀或相逢。
笑谈破无俚,神情总悤悤。说归渐可厌,画饼饥岂充。
回头看庭树,谁能送飞鸿?
《家书至却寄 其一》拼音标注
jiā shū zhì què jì qí yī
shū lái yì wàn qiān,
gé cǐ zhǐ yī zhòng。
gé jiǎn shǒu zì fā,
shàng kǒng dú yì qióng。
xiàng lái xǐ yè shū,
dēng huā tī chuáng chuáng。
mò dàn zì duàn xù,
tǐ shì shū wèi gōng。
shí yì wú suǒ yǔ,
dàn dào wú yàng nóng。
yù zhī xǔ shí shì,
dīng níng xún huān cóng。
shēng lǐ běn kě xiào,
rì dùi péng fā tóng。
shén sī zhú chūn yóu,
chū mén chéng gū zōng。
zhèng yuè yuè yuán shí,
xié jiē gǔ dōng dōng。
èr yuè yuè yuán shí,
wǒ zài guān xué zhōng。
shī jìu huán dú yín,
shū shǐ pǒ yì gōng。
shǔ zhōng shí lái yún,
mǒu rì dāng qū gōng。
rèn chē biàn yìng qù,
chē shēng hé líng lóng。
yǒu péng yǒu jī rén,
xún yú huò xiāng féng。
xiào tán pò wú lǐ,
shén qíng zǒng cōng cōng。
shuō gūi jiàn kě yàn,
huà bǐng jī qǐ chōng。
húi tóu kàn tíng shù,
shúi néng sòng fēi hóng ?