论青鸟法

(清代)郑用锡

吾岂异人情,尊生而贱死?尊分地吉凶,但论人臧否。

嗟彼堪舆家,群逞谋生技。愚者坠术中,指挥任所使。

区区土一坏,千金弃敝屣。福利以惑人,罪魁此为始。

在昔范公坟,万弩石齿齿;山灵倏变幻,朝天千笏倚。

郭璞著葬经,天乃斩其祀。可凭尊可凭,兴衰难尽恃。

岂知相阴阳,冈原随所止;处处有佳城,何必誇奇诡。

枯骨可荫人,生者胡为耳?一卷青鸟经,归根在天理。

《论青鸟法》拼音标注

lùn qīng niǎo fǎ
wú qǐ yì rén qíng,
zūn shēng ér jiàn sǐ ?
zūn fēn dì jí xiōng,
dàn lùn rén zāng fǒu。
jiē bǐ kān yú jiā,
qún chěng móu shēng jì。
yú zhě zhùi zhú zhōng,
zhǐ hūi rèn suǒ shǐ。
qū qū tǔ yī huài,
qiān jīn qì bì xǐ。
fú lì yǐ huò rén,
zùi kúi cǐ wèi shǐ。
zài xī fàn gōng fén,
wàn nǔ shí chǐ chǐ ; shān líng shū biàn huàn,
zhāo tiān qiān hù yǐ。
guō pú zhù zàng jīng,
tiān nǎi zhǎn qí sì。
kě píng zūn kě píng,
xīng shuāi nán jǐn shì。
qǐ zhī xiāng yīn yáng,
gāng yuán súi suǒ zhǐ ; chù chù yǒu jiā chéng,
hé bì kuā qí gǔi。
kū gǔ kě yìn rén,
shēng zhě hú wèi ěr ?
yī juàn qīng niǎo jīng,
gūi gēn zài tiān lǐ。