鹧鸪天(禁客)
(宋代)周孚先
曾唱阳关送客时,临岐借客话分离。如今客被多情苦,却唱阳关去别伊。欢会远,渺难期。黄垆门掩昼阴迟。青楼更有痴儿女,谩忆胡姬捧劝词。
《鹧鸪天(禁客)》拼音标注
zhè gū tiān ( jìn kè )
céng chàng yáng guān sòng kè shí,
lín qí jiè kè huà fēn lí。
rú jīn kè bèi duō qíng kǔ,
què chàng yáng guān qù bié yī。
huān hùi yuǎn,
miǎo nán qī。
huáng lú mén yǎn zhòu yīn chí。
qīng lóu gèng yǒu chī ér nv̌,
mán yì hú jī pěng quàn cí。
- 上一篇:次韵洪致远春日绝句二首 其二
- 下一篇:木兰花慢(富州道中)