中原民谣 雨木冰

(宋代)周麟之

雨木冰,贯珠络玉千葩明。横鞭一拂条叶动,宝钗堕地声铿鍧。

昨日登车天地墨,怪雨盲风起东北。俄然散雹乱飞霙,流淖满途深没膝。

前车折轴不得行,后车脱辐泥翻轭。晓来廓氛天宇清,万象夺目何晶莹。

凛如介士执矛戟,四野列阵霜雪凝。汴河堤上民惊诧,问是何祥木冰稼。

平生有眼未曾看,旧说惟闻达官怕。车中嗫嚅齐鲁生,尝学五传窥遗经。

因言前哲论灾异,占曰庶人皆执兵。只应北地干戈起,草木如人刃相倚。

莫忧胡儿饮泗水,尽道明年佛狸死。

《中原民谣 雨木冰》拼音标注

zhōng yuán mín yáo yǔ mù bīng
yǔ mù bīng,
guàn zhū luò yù qiān pā míng。
héng biān yī fú tiáo yè dòng,
bǎo chāi duò dì shēng kēng hōng。
zuó rì dēng chē tiān dì mò,
guài yǔ máng fēng qǐ dōng běi。
é rán sàn báo luàn fēi yīng,
líu nào mǎn tú shēn méi xī。
qián chē zhé zhóu bù dé xíng,
hòu chē tuō fú ní fān è。
xiǎo lái kuò fēn tiān yǔ qīng,
wàn xiàng duó mù hé jīng yíng。
lǐn rú jiè shì zhí máo jǐ,
sì yě liè zhèn shuāng xuě níng。
biàn hé dī shàng mín liáng chà,
wèn shì hé xiáng mù bīng jià。
píng shēng yǒu yǎn wèi céng kàn,
jìu shuō wéi wén dá guān pà。
chē zhōng niè rú qí lǔ shēng,
cháng xué wǔ chuán kūi yí jīng。
yīn yán qián zhé lùn zāi yì,
zhān yuē shù rén jiē zhí bīng。
zhǐ yìng běi dì gān gē qǐ,
cǎo mù rú rén rèn xiāng yǐ。
mò yōu hú ér yǐn sì shǔi,
jǐn dào míng nián fó lí sǐ。