与苏州守十诗以兵卫森画戟燕寝凝清香为韵 其九
(宋代)周麟之
青衫飘泊江海生,十年篷海载我行。每逢胜地一长望,江山举目难为情。
登楼几作仲宣赋,在野犹带倪宽经。迩来困甚几执热,愿焉一濯秋风清。
《与苏州守十诗以兵卫森画戟燕寝凝清香为韵 其九》拼音标注
yǔ sū zhōu shǒu shí shī yǐ bīng wèi sēn huà jǐ yàn qǐn níng qīng xiāng wèi yùn qí jǐu
qīng shān piāo bó jiāng hǎi shēng,
shí nián péng hǎi zài wǒ xíng。
měi féng shèng dì yī cháng wàng,
jiāng shān jǔ mù nán wèi qíng。
dēng lóu jī zuò zhòng xuān fù,
zài yě yóu dài ní kuān jīng。
ěr lái kùn shén jī zhí rè,
yuàn yān yī zhuó qīu fēng qīng。