送僧大通还山一首
(宋代)周麟之
三年虎卧白云关,谁念穷猿失故山。野客已拚花自落,道人今与鹤俱还。
厖眉皓首双松老,白氎青丝一室閒。何日得追尘外趣,听君击钵翠微间。
《送僧大通还山一首》拼音标注
sòng sēng dà tōng huán shān yī shǒu
sān nián hǔ wò bái yún guān,
shúi niàn qióng yuán shī gù shān。
yě kè yǐ pàn huā zì luò,
dào rén jīn yǔ hè jù huán。
páng méi hào shǒu shuāng sōng lǎo,
bái dié qīng sī yī shì xián。
hé rì dé zhūi chén wài qù,
tīng jūn jí bō cùi wēi jiān。
- 上一篇:太庙乐章·奉俎丰安之曲
- 下一篇:参政大资毗陵张公挽诗十首 其三