晚妆诗

(宋代)安道

青楼谁家女,当窗启明月。拂黛双蛾飞,调脂艳桃发。

舞罢鸾自羞,妆成泪仍滑。愿托嫦娥影,寻郎纵燕越。

《晚妆诗》拼音标注

wǎn zhuāng shī
qīng lóu shúi jiā nv̌,
dāng chuāng qǐ míng yuè。
fú dài shuāng é fēi,
diào zhī yàn táo fā。
wǔ bà luán zì xīu,
zhuāng chéng lèi réng huá。
yuàn tuō cháng é yǐng,
xún láng zòng yàn yuè。