扶竹

(清代)周士俊

满园风雪几枝眠,君本无心肯乞怜。高节岂因寒便改,清操应为励弥坚。

谁教岁晚伤迟暮,惯历穷阴渐自然。松柏比邻时慰藉,莫嫌筇杖与扶颠。

《扶竹》拼音标注

fú zhú
mǎn yuán fēng xuě jī zhī mián,
jūn běn wú xīn kěn qǐ lián。
gāo jié qǐ yīn hán biàn gǎi,
qīng cāo yìng wèi lì mí jiān。
shúi jiào sùi wǎn shāng chí mù,
guàn lì qióng yīn jiàn zì rán。
sōng bǎi bǐ lín shí wèi jiè,
mò xián qióng zhàng yǔ fú diān。