古松吟

(明代)周是修

道周古松树,半荣半已枯。长丝敛柯叶,流膏出皮肤。

旁见斤斧痕,文理烂交敷。历岁岂不深,养质心匪虚。

孰俾夜焚之,光辉发烜如。致民思利用,斩凿及根株。

薿薿中泽棘,菀菀高林樗。非材众所弃,生意乃有馀。

反嗤尔为松,憔悴独何欤。

《古松吟》拼音标注

gǔ sōng yín
dào zhōu gǔ sōng shù,
bàn róng bàn yǐ kū。
cháng sī liàn kē yè,
líu gāo chū pí fū。
páng jiàn jīn fǔ hén,
wén lǐ làn jiāo fū。
lì sùi qǐ bù shēn,
yǎng zhí xīn fěi xū。
shú bǐ yè fén zhī,
guāng hūi fā xuǎn rú。
zhì mín sī lì yòng,
zhǎn záo jí gēn zhū。
nǐ nǐ zhōng zé jí,
wǎn wǎn gāo lín chū。
fēi cái zhòng suǒ qì,
shēng yì nǎi yǒu yú。
fǎn chī ěr wèi sōng,
qiáo cùi dú hé yú。