欧阳琴歌

(宋代)周文璞

呜呼个是文忠琴,呜呼此琴今尚存。堂中图书散失尽,留得七弦传子孙。六言自书书在腹,古锦梅花留不得。嗣孙贤者能忍贫,不向豪家博珠玉。初鼓如撼昭陵松,巩原流水青溶溶。三宗龙衮在帝左,曾把钧天赐与公。再鼓似播清颍水,只将漱流肯洗耳。曾苏两生招不来,自写新声付儿子。尧囚山,舜放野,自兹以下不平苦。与君所得妇女谤,此日一洗清万古。小儒昔诵五季传,颇讶春秋体微变。今来再听七弦琴,南薰遗制喜复见。浮云流尽白日逃,何用广陵与离骚。谱成只度欧家曲,秋声赋人庐山高。

《欧阳琴歌》拼音标注

ōu yáng qín gē
wū hū gè shì wén zhōng qín,
wū hū cǐ qín jīn shàng cún。
táng zhōng tú shū sàn shī jǐn,
líu dé qī xián chuán zǐ sūn。
lìu yán zì shū shū zài fù,
gǔ jǐn méi huā líu bù dé。
sì sūn xián zhě néng rěn pín,
bù xiàng háo jiā bó zhū yù。
chū gǔ rú hàn zhāo líng sōng,
gǒng yuán líu shǔi qīng róng róng。
sān zōng lóng gǔn zài dì zuǒ,
céng bǎ jūn tiān sì yǔ gōng。
zài gǔ sì bō qīng yǐng shǔi,
zhǐ jiāng shù líu kěn xǐ ěr。
céng sū liǎng shēng zhāo bù lái,
zì xiě xīn shēng fù ér zǐ。
yáo qíu shān,
shùn fàng yě,
zì zī yǐ xià bù píng kǔ。
yǔ jūn suǒ dé fù nv̌ bàng,
cǐ rì yī xǐ qīng wàn gǔ。
xiǎo rú xī sòng wǔ jì chuán,
pǒ yà chūn qīu tǐ wēi biàn。
jīn lái zài tīng qī xián qín,
nán xūn yí zhì xǐ fù jiàn。
fú yún líu jǐn bái rì táo,
hé yòng guǎng líng yǔ lí sāo。
pǔ chéng zhǐ dù ōu jiā qū,
qīu shēng fù rén lú shān gāo 。