南窗植竹数百竿后数日蔚然俱青客问种竹法作四言以告之

(宋代)周紫芝

平生寡友,形影相吊。与君结交,相视一笑。四方万,动静险夷。

我惟子求,子必我随。聿来湓江,屋庐既正。相子攸居,我室乃定。

得子之宫,于窗之南。风茎雨叶,蔚其鬖鬖。人言死猫,可引活竹。

猫死地虚,根行竹绿。又言无法,移必行迷。

仍标其根,以识东西。区区百设,何乃多事。

事在眉睫,初无妙理。穴地成坎,碎土加筛。沃以斗水,和之成泥。

置竹其中,实之以土。土燥润久,可月不雨。逮其雨来,竹既已成。

热不受暑,寒不变青。嗟哉此君,以节自负。如遇君子,理宜调护。

君欲何法,无法可传。并以告子,俾知竹贤。

《南窗植竹数百竿后数日蔚然俱青客问种竹法作四言以告之》拼音标注

nán chuāng zhí zhú shù bǎi gān hòu shù rì wèi rán jù qīng kè wèn zhǒng zhú fǎ zuò sì yán yǐ gào zhī
píng shēng guǎ yǒu,
xíng yǐng xiāng diào。
yǔ jūn jié jiāo,
xiāng shì yī xiào。
sì fāng wàn lǐ,
dòng jìng xiǎn yí。
wǒ wéi zǐ qíu,
zǐ bì wǒ súi。
yù lái pén jiāng,
wū lú jì zhèng。
xiāng zǐ yōu jū,
wǒ shì nǎi dìng。
dé zǐ zhī gōng,
yú chuāng zhī nán。
fēng jīng yǔ yè,
wèi qí sān sān。
rén yán sǐ māo,
kě yǐn huó zhú。
māo sǐ dì xū,
gēn xíng zhú lv̀。
yòu yán wú fǎ,
yí bì xíng mí。
réng biāo qí gēn,
yǐ shì dōng xī。
qū qū bǎi shè,
hé nǎi duō shì。
shì zài méi jié,
chū wú miào lǐ。
xué dì chéng kǎn,
sùi tǔ jiā shāi。
wò yǐ dǒu shǔi,
hé zhī chéng ní。
zhì zhú qí zhōng,
shí zhī yǐ tǔ。
tǔ zào rùn jǐu,
kě yuè bù yǔ。
dài qí yǔ lái,
zhú jì yǐ chéng。
rè bù shòu shǔ,
hán bù biàn qīng。
jiē zāi cǐ jūn,
yǐ jié zì fù。
rú yù jūn zǐ,
lǐ yí diào hù。
jūn yù hé fǎ,
wú fǎ kě chuán。
bìng yǐ gào zǐ,
bǐ zhī zhú xián。