玉京秋 望焦山

(宋代)安道

天漠漠。青山淡相对,野云闲著。海门浩渺,禅关摇落。

何日仙真再到?傥勾留、依旧林壑。空怀昨。可怜京口,废营荒郭。

客里扁舟重泊。叹匆匆、登临负约。听过江、声声铃语,都成消索。

北固南徐,剩太息、徒付深杯孤酌。晚风作,应返危崖瘦鹤。

《玉京秋 望焦山》拼音标注

yù jīng qīu wàng jiāo shān
tiān mò mò。
qīng shān dàn xiāng dùi,
yě yún xián zhù。
hǎi mén hào miǎo,
shàn guān yáo luò。
hé rì xiān zhēn zài dào ?
tǎng gōu líu 、 yī jìu lín hè。
kōng huái zuó。
kě lián jīng kǒu,
fèi yíng huāng guō。
kè lǐ biǎn zhōu zhòng bó。
tàn cōng cōng 、 dēng lín fù yuē。
tīng guò jiāng 、 shēng shēng líng yǔ,
dū chéng xiāo suǒ。
běi gù nán xú,
shèng tài xī 、 tú fù shēn bēi gū zhuó。
wǎn fēng zuò,
yìng fǎn wēi yá shòu hè。