高阳台 浣纱

(宋代)安道

濯锦坊空,湔裙节近,浣纱人正娟娟。一角青溪,难忘旧日裳褰。

纤腰半折禁风柳,又柔荑、低浸春寒。泪痕多,万一相思,流到天边。

西施老去吴宫冷,只双颦眉黛,憔悴如烟。锦样归帆,信音隔断年年。

侬心欲化江干石,便丝丝、黏上缠绵。怕郎心,却似伊顽,不解相怜。

《高阳台 浣纱》拼音标注

gāo yáng tái wǎn shā
zhuó jǐn fāng kōng,
jiān qún jié jìn,
wǎn shā rén zhèng juān juān。
yī jiǎo qīng xī,
nán wàng jìu rì cháng qiān。
xiān yāo bàn zhé jìn fēng lǐu,
yòu róu tí 、 dī jìn chūn hán。
lèi hén duō,
wàn yī xiāng sī,
líu dào tiān biān。
xī shī lǎo qù wú gōng lěng,
zhǐ shuāng pín méi dài,
qiáo cùi rú yān。
jǐn yáng gūi fān,
xìn yīn gé duàn nián nián。
nóng xīn yù huà jiāng gān shí,
biàn sī sī 、 nián shàng chán mián。
pà láng xīn,
què sì yī wán,
bù jiě xiāng lián。