一萼红 湘夫人祠

(宋代)安道

认君山。画屏风小障,祠宇碧阴寒。蕙冷绡帷,椒荒宝殿,香影浓护仙班。

更容与湖波无际,但传闻、环佩下珊珊。一片灵旗,遥空月下,鸾鹤宵还。

休把九歌低唱,奈荃桡曾系,仍隔虚坛。瑟怨声希,峰横黛浅。

春色疑有无间。便回望、苍梧云黯,恨当年、龙去未能攀。

留得阑干泪痕,竹上斑斑。

《一萼红 湘夫人祠》拼音标注

yī è hóng xiāng fū rén cí
rèn jūn shān。
huà píng fēng xiǎo zhàng,
cí yǔ bì yīn hán。
hùi lěng xiāo wéi,
jiāo huāng bǎo diàn,
xiāng yǐng nóng hù xiān bān。
gèng róng yǔ hú bō wú jì,
dàn chuán wén 、 huán pèi xià shān shān。
yī piàn líng qí,
yáo kōng yuè xià,
luán hè xiāo huán。
xīu bǎ jǐu gē dī chàng,
nài quán náo céng xì,
réng gé xū tán。
sè yuàn shēng xī,
fēng héng dài qiǎn。
chūn sè yí yǒu wú jiān。
biàn húi wàng 、 cāng wú yún àn,
hèn dāng nián 、 lóng qù wèi néng pān。
líu dé lán gān lèi hén,
zhú shàng bān bān。