霜天晓角 送人之陕西

(宋代)安道

阳关声里,一笛斜阳倚。何笛柳条堪折?长亭子、短亭子。

春水,绿波起,数重离别意。望望长安西北,从古是、销魂地。

《霜天晓角 送人之陕西》拼音标注

shuāng tiān xiǎo jiǎo sòng rén zhī shǎn xī
yáng guān shēng lǐ,
yī dí xié yáng yǐ。
hé dí lǐu tiáo kān zhé ?
cháng tíng zǐ 、 duǎn tíng zǐ。
chūn shǔi,
lv̀ bō qǐ,
shù zhòng lí bié yì。
wàng wàng cháng ān xī běi,
cóng gǔ shì 、 xiāo hún dì。