望海潮 海上

(宋代)安道

风来无地,云横有岸,中边一碧浮沉。方丈去遥,连翘舞倦,波涛终古难平,车马半空行。

问枯查羽客,几度曾经?暮色苍苍,拟将心曲托孤琴。

沧州何处伤情,怕重闻水浅,还见尘生。青海孤军,乌湖异域,唐家遗迹堪惊。

西北是神京,幸中原无事,人道休兵。忽近烟台乱鸦,斜日大旗横。

《望海潮 海上》拼音标注

wàng hǎi cháo hǎi shàng
fēng lái wú dì,
yún héng yǒu àn,
zhōng biān yī bì fú chén。
fāng zhàng qù yáo,
lián qiáo wǔ juàn,
bō tāo zhōng gǔ nán píng,
chē mǎ bàn kōng xíng。
wèn kū chá yǔ kè,
jī dù céng jīng ?
mù sè cāng cāng,
nǐ jiāng xīn qū tuō gū qín。
cāng zhōu hé chù shāng qíng,
pà zhòng wén shǔi qiǎn,
huán jiàn chén shēng。
qīng hǎi gū jūn,
wū hú yì yù,
táng jiā yí jī kān liáng。
xī běi shì shén jīng,
xìng zhōng yuán wú shì,
rén dào xīu bīng。
hū jìn yān tái luàn yā,
xié rì dà qí héng。