垂杨 柳影
(宋代)安道
春人可似,似黛眉隐语,镜中犹殢。暮色千条,只愁难把花骢系。
楼窗无缝深深闭,又还见,腰儿眠起。更无聊、和月迷离,写汉宫人字。
还向长亭旖旎,又青眼细窥,别筵杯底。也学销魂,渡头摇得斜阳腻。
孤帆才近隋堤尾,便遮抹、缕丝痕翠。添些落絮,疏烟如梦里。
《垂杨 柳影》拼音标注
chúi yáng lǐu yǐng
chūn rén kě sì,
sì dài méi yǐn yǔ,
jìng zhōng yóu tì。
mù sè qiān tiáo,
zhǐ chóu nán bǎ huā cōng xì。
lóu chuāng wú féng shēn shēn bì,
yòu huán jiàn,
yāo ér mián qǐ。
gèng wú liáo 、 hé yuè mí lí,
xiě hàn gōng rén zì。
huán xiàng cháng tíng yǐ nǐ,
yòu qīng yǎn xì kūi,
bié yán bēi dǐ。
yě xué xiāo hún,
dù tóu yáo dé xié yáng nì。
gū fān cái jìn súi dī wěi,
biàn zhē mǒ 、 lv̌ sī hén cùi。
tiān xiē luò xù,
shū yān rú mèng lǐ。