题顾定之墨竹
(元代)邾经
虎头诸孙总痴绝,老安不痴乃用拙。忆在吴中写墨君,雪楮水缣每飘撇。
妙处不减文湖州,同时更有柯丹丘。眼底只今无此客,使我悒悒怀风流。
苍梧想见斑竹活,看画忽焉忧思豁。安得二老从之游,搔首凉风起天末。
《题顾定之墨竹》拼音标注
tí gù dìng zhī mò zhú
hǔ tóu zhū sūn zǒng chī jué,
lǎo ān bù chī nǎi yòng zhuó。
yì zài wú zhōng xiě mò jūn,
xuě chǔ shǔi jiān měi piāo piē。
miào chù bù jiǎn wén hú zhōu,
tóng shí gèng yǒu kē dān qīu。
yǎn dǐ zhǐ jīn wú cǐ kè,
shǐ wǒ yì yì huái fēng líu。
cāng wú xiǎng jiàn bān zhú huó,
kàn huà hū yān yōu sī huō。
ān dé èr lǎo cóng zhī yóu,
sāo shǒu liáng fēng qǐ tiān mò。
- 上一篇:题芦花散人小像
- 下一篇:娄东述怀寄示龙门上人玉山居士