南园古榕歌
(清代)朱景英
绿阴覆地天宇黯,蛟虬攫拿风雨撼。南园榕植自何年,照眼苍然不容揽。
昔闻此境最荒昒,历志四裔罕载笔。澎湖岛仅见隋书,传说毗舍耶放怫。
蜑人鳀人一种耳,割牛皮地红夷徙。倭奴郑寇互终始,吹起腥风溅海水。
不解榕也于兹阅凡几,龙汉灰馀尚如彼。我往官长溪,曾见榕构屏。
顷来鸿指园,又见支梁形。中间榕城奔走亦数数,那如此榕近我几塌青濛冥。
或言榕松篆隶字本通,或言榕以不材天年终。不见五大夫受秦时封,龙鳞错落状岂同。
材大难用古所恫,讵与纷纷众木争海棕。诋諆为榕雪,纰缪为榕剖。
树老宜为神所守,灵异不数龙城柳。榕兮榕兮于汝动古怀,一日再拜舍汝谁为侪。
《南园古榕歌》拼音标注
nán yuán gǔ róng gē
lv̀ yīn fù dì tiān yǔ àn,
jiāo qíu jué ná fēng yǔ hàn。
nán yuán róng zhí zì hé nián,
zhào yǎn cāng rán bù róng lǎn。
xī wén cǐ jìng zùi huāng hū,
lì zhì sì yì hǎn zài bǐ。
péng hú dǎo jǐn jiàn súi shū,
chuán shuō pí shè yé fàng fú。
dàn rén shì rén yī zhǒng ěr,
gē níu pí dì hóng yí xǐ。
wēi nú zhèng kòu hù zhōng shǐ,
chūi qǐ xīng fēng jiàn hǎi shǔi。
bù jiě róng yě yú zī yuè fán jī,
lóng hàn hūi yú shàng rú bǐ。
wǒ wǎng guān cháng xī,
céng jiàn róng gōu píng。
qǐng lái hóng zhǐ yuán,
yòu jiàn zhī liáng xíng。
zhōng jiān róng chéng bēn zǒu yì shù shù,
nà rú cǐ róng jìn wǒ jī tā qīng méng míng。
huò yán róng sōng zhuàn lì zì běn tōng,
huò yán róng yǐ bù cái tiān nián zhōng。
bù jiàn wǔ dà fū shòu qín shí fēng,
lóng lín cuò luò zhuàng qǐ tóng。
cái dà nán yòng gǔ suǒ tōng,
jù yǔ fēn fēn zhòng mù zhēng hǎi zōng。
dǐ qī wèi róng xuě,
pí móu wèi róng pōu。
shù lǎo yí wèi shén suǒ shǒu,
líng yì bù shù lóng chéng lǐu。
róng xī róng xī yú rǔ dòng gǔ huái,
yī rì zài bài shè rǔ shúi wèi chái。