拾地耳
(明代)庄昶
野老贫无分外求,每将地耳作珍羞。山晴老仆还堪拾,客到明朝更可留。
人世百年閒自乐,山斋一饭饱还休。曲肱偶得同疏食,不是乾坤又孔丘。
《拾地耳》拼音标注
shí dì ěr
yě lǎo pín wú fēn wài qíu,
měi jiāng dì ěr zuò zhēn xīu。
shān qíng lǎo pū huán kān shí,
kè dào míng zhāo gèng kě líu。
rén shì bǎi nián xián zì lè,
shān zhāi yī fàn bǎo huán xīu。
qū gōng ǒu dé tóng shū shí,
bù shì gān kūn yòu kǒng qīu。