寒夜偶过吴峻伯读其山中诸篇分得天字
(明代)宗臣
北风吹折西山巅,长安有酒斗十干。下马逢君辄成醉,北斗倒插栏干前。
主人为我开瑶编,读之一一山中篇。满地茏苁走白石,四壁纷纭行紫烟。
天目之峰几千万,忽然并挂金华笺。泠泠屋上鸣飞泉,滚滚杯中注百川,使我对此心茫然。
当时我有百花洲,垂杨十里沧江边。织女为我栽白榆,太乙为我栽青莲。
狂时上抱明月舞,醉来忽枕浮云眠。有时赤脚踏龙渊,蛟龙窟宅时时迁。
只今一别三四年,风尘车马徒相牵。梅花岁岁怨其主,芳草日日私自怜。
欲归不归谁之愆,何时与君同上江门船。二十四桥歌婵娟,直从白浪寻青天,千秋万载凌飞仙。
《寒夜偶过吴峻伯读其山中诸篇分得天字》拼音标注
hán yè ǒu guò wú jùn bó dú qí shān zhōng zhū piān fēn dé tiān zì
běi fēng chūi zhé xī shān diān,
cháng ān yǒu jǐu dǒu shí gān。
xià mǎ féng jūn zhé chéng zùi,
běi dǒu dǎo chā lán gān qián。
zhǔ rén wèi wǒ kāi yáo biān,
dú zhī yī yī shān zhōng piān。
mǎn dì lóng cōng zǒu bái shí,
sì bì fēn yún xíng zǐ yān。
tiān mù zhī fēng jī qiān wàn,
hū rán bìng guà jīn huá jiān。
líng líng wū shàng míng fēi quán,
gǔn gǔn bēi zhōng zhù bǎi chuān,
shǐ wǒ dùi cǐ xīn máng rán。
dāng shí wǒ yǒu bǎi huā zhōu,
chúi yáng shí lǐ cāng jiāng biān。
zhī nv̌ wèi wǒ zāi bái yú,
tài yǐ wèi wǒ zāi qīng lián。
kuáng shí shàng bào míng yuè wǔ,
zùi lái hū zhěn fú yún mián。
yǒu shí chì jiǎo tà lóng yuān,
jiāo lóng kū zhái shí shí qiān。
zhǐ jīn yī bié sān sì nián,
fēng chén chē mǎ tú xiāng qiān。
méi huā sùi sùi yuàn qí zhǔ,
fāng cǎo rì rì sī zì lián。
yù gūi bù gūi shúi zhī qiān,
hé shí yǔ jūn tóng shàng jiāng mén chuán。
èr shí sì qiáo gē chán juān,
zhí cóng bái làng xún qīng tiān,
qiān qīu wàn zài líng fēi xiān。